Xem Nhiều 1/2023 #️ Người Việt Nam Có Thực Sự Hiếu Học? # Top 3 Trend | Lienminhchienthan.com

Xem Nhiều 1/2023 # Người Việt Nam Có Thực Sự Hiếu Học? # Top 3 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Người Việt Nam Có Thực Sự Hiếu Học? mới nhất trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chưa bao giờ thầy cô hoặc người lớn chịu khó giải thích một cách rõ ràng cho các em học sinh hiểu rằng thế nào là hiếu học và cũng chưa ai dám đặt câu hỏi “Nếu dân tộc Việt Nam hiếu học như thế tại sao nước Việt Nam ta mãi luôn nghèo nàn và lạc hậu?”

Khi còn đi học, chúng ta thường dạy rằng dân tộc Việt Nam ta có truyền thống “hiếu học” bên cạnh hàng loạt các đức tính khác như yêu nước nồng nàn, cần cù siêng năng, yêu hòa bình… để rồi lớn lên với niềm tự hào về những đức tính được dạy học thuộc lòng đó. Nhưng điều đáng nói là chưa bao giờ thầy cô hoặc người lớn chịu khó giải thích một cách rõ ràng cho các em học sinh hiểu rằng thế nào là hiếu học và cũng chưa ai dám đặt câu hỏi “Nếu dân tộc Việt Nam hiếu học như thế tại sao nước Việt Nam ta mãi luôn nghèo nàn và lạc hậu?”

Từ trước đến nay, truyền thống hiếu học của chúng ta được xây dựng dựa trên một mô-típ khá kinh điển, những người học trò nghèo không có tiền đi học nhưng vẫn cố gắng học giỏi để đỗ trạng nguyên. Những mẩu truyện mang tính chất truyền kỳ kiểu “bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng để học bài” được kể đi kể lại qua bao nhiêu thế hệ mà không hề nhận được bất cứ một lời phản biện về sự phi lý của nó. Hoang đường không kém là chuyện học ngoại ngữ bằng cách lấy cuốn tự điển ra mỗi ngày học mười từ cứ thế mà giỏi được bao nhiêu thứ tiếng. Dù cứ nhắm mắt tin những chuyện như vậy là thật đi nữa thì chúng cũng chỉ nói lên được sự vượt khó học giỏi và năng lực phi thường của một vài cá nhân mà thôi, không thể từ đó mà suy ra rằng cả dân tộc đều hiếu học.

Có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi rằng tại sao một dân tộc hiếu học như Việt Nam lại không có một triết gia, một nhà tư tưởng hay một nhà khoa học nào trong suốt chiều dài lịch sử mấy ngàn năm và cũng không hề có một hệ tư tưởng riêng hay một phát minh khoa học nào đáng kể cống hiến cho nhân loại? Một dân tộc hiếu học tại sao lại không có một công trình kiến trúc hay một tác phẩm văn học, nghệ thuật, hội họa, âm nhạc nào mang tầm vóc thế giới? Một dân tộc hiếu học ham học sao lại có thể có những câu ca dao kiểu: “Tháng giêng là tháng ăn chơi/ Tháng hai cờ bạc, tháng ba rượu chè”?

Một dân tộc hiếu học thì sao lại có thể đến đầu thế kỷ thứ 20 vẫn khư khư ôm giữ cái lối thi cử truyền thống quanh quẩn với Tứ Thư Ngũ Kinh mà bài xích khoa học, triết học phương Tây và kỳ thị những người Tây học trong khi Nhật Bản trước đó rất nhiều năm đã mở toang cánh cửa cho những tư tưởng tiến bộ tràn vào. Hiếu học thì sao các ông nghè ông cống ngày xưa ngoài việc nhai lại những “chi, hồ, dã, giả” trong sách Thánh Hiền để chờ ngày vác lều chõng đi thi vì ít bổng lộc và chức tước để làm rỡ ràng dòng họ và ấm thân chưa ai dám thoát ly ra bên ngoài để nhìn thế giới rộng lớn như thế nào? Ngoài việc uống rượu uống trà, ngâm vịnh “phong, hoa, tuyết, nguyệt”, tìm câu trích chữ để bắt bẻ nhau qua từng câu đối để tự cho mình là tài giỏi thanh cao thì có mấy nhà khoa bảng khi xưa tự vấn bản thân rằng cái học của mình nó vô dụng và lạc hậu lắm rồi.

Trong khi phương Tây thế kỷ thứ 18, các nhà tư tưởng lớn như Voltaire, Montesquieu hay John Locke đã bàn tới “tam quyền phân lập” và “khế ước xã hội”, những nhà khoa học như Faraday hay Newton đã nghiên cứu điện từ trường và lực hút trái đất thì ở Việt Nam, các nhà Nho đầu thế kỷ thứ hai mươi vẫn ôm lấy bút nghiên và đèn dầu để dạy lũ học trò “tấc đất ngọn rau ơn chúa” và “quân xử thần tử, thần bất tử bất trung”. Một dân tộc hiếu học thực sự chắc chắn sẽ không thể nào chấp nhận việc nhai lại và tôn sùng những cuốn sách được viết cách đó mấy nghìn năm mà không hề mảy may có một chút thắc mắc phản biện cũng như không quan tâm đến sự thay đổi của thế giới ở ngoài.

Cách đây hơn 100 năm, chí sĩ Phan Chu Trinh đã viết về “mười điều bi ai của dân tộc” như sau:

Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng hết trâu.

Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng.

Đọc xong mười điều này, có ai còn dám tự hào vỗ ngực nói đây là tính cách của một dân tộc luôn tự cho mình là “hiếu học”?

Có thể cho rằng các vị khoa bảng ngày xưa ở nước ta siêng học, chăm học nhưng không thể cho rằng họ “hiếu học” vì một người hiếu học thực sự học vì niềm say mê kiến thức thực sự và sự khao khát tìm tòi cái hay cái mới chứ không phải học ngày học đêm những kiến thức cũ rich vì công danh và quyền chức. Cái học của các cụ cử ngày xưa chính là nô lệ cho sự học chứ không phải học để giải phóng bản thân. Không phải vô duyên vô cớ mà cụ Phan Chu Trinh lại đặt “khai dân trí” là một trong ba mục tiêu quan trong không kém “chấn dân khí và hậu dân sinh”. Cụ nhắn nhủ: “Đồng bào ta, người nước ta, ai mà ham mến tự do, tôi xin có một vật quý báu xin tặng cho đồng bào là “chi bằng học”. Nếu dân tộc ta thực sự “hiếu học” và biết cách học đúng hướng, cụ Phan chắc không phải tâm tư những điều như thế này.

*

Ngày nay thì sao? Sau hơn một trăm năm vật đổi sao dời, lối thi cử khoa bảng Nho học tuy đã không còn và chữ Hán cũng đã được thay bằng chữ quốc ngữ. Các trường đại học mọc lên như nấm sau mưa, cử nhân, thạc sĩ lên đến con số triệu, còn tiến sĩ cũng phải mấy vạn người. Nhưng đừng tưởng như vậy thì chúng ta đã có thể gọi là có những tiến bộ vượt bậc trong giáo dục để xứng đáng với hai từ “hiếu học”. Trái lại, chúng ta vẫn chăm chỉ học với tư duy “học để làm nô lệ” chứ không phải học để làm chủ và tự hào với sự chăm học đó.

Chương trình giáo dục từ phổ thông tới đại học nặng về lý thuyết nhưng lạc hậu và thiếu thực tế. Học sinh được dạy theo kiểu nhồi vịt học thuộc lòng chứ không được khuyến khích tìm tòi khám phá và phản biện.

Trình độ và nhân cách giáo viên ngày càng tệ hại, hậu quả tất yếu của việc lấy điểm đầu vào quá thấp của ngành sư phạm. Chưa bao giờ tình trạng giáo viên trù dập, bạo hành và xâm phạm học sinh nhiều như hiện nay.

Học sinh sinh viên ngày nay học vì điểm chứ không học vì tri thức. Ngoài những môn học gạo để đi thi, thường thức tự nhiên, thường thức xã hội, và trình độ thưởng thức văn hóa nghệ thuật của đại đa số những người có bằng cấp gần như là một con số không to tướng.

Những người “có học” và “có bằng cấp” không hể có sự ham học và lại càng không có khả năng tự học. Tuy ngày nay tài liệu và phương tiện học tập vô cùng phong phú, đa dạng và miễn phí, việc tự học dường như là chuyện không tưởng đối với phần lớn các bạn sinh viên và học sinh.

Những người tự coi là trí thức ngoài việc học để có kiếm tiền và dùng học hàm học vị của mình để thăng tiến trong con đường danh lợi hầu như không hề có một nghiên cứu khoa học hay phát minh gì có thể ứng dụng vào đời sống.

Lối sống của đại đa số người Việt Nam hiện đại cũng không khác gì lối sống của người Việt thời cụ Phan là mấy: hèn nhát, lười biếng, ích kỷ, tham lam, lọc lừa, thích sĩ diện, gia trưởng, tầm nhìn hạn hẹp…

Trình độ ngoại ngữ, trình độ chuyên môn, năng suất lao động và hiệu quả công việc của những “trí thức trẻ” đều yếu kém hơn rất nhiều so với các bạn trẻ cùng độ tuổi và cùng trình độ trên thế giới. Nhưng điều đáng buồn là họ không hề mảy may cảm thấy điều đó là đáng hổ thẹn. Dường như đối với họ, có cái bằng là đủ, còn chuyện cái bằng đó có ý nghĩa gì hay không không hề quan trọng.

Cách cư xử của người Việt trong đời sống hằng ngày càng lúc càng trở nên thiếu văn minh lịch sự và hung hăng dữ tợn. Họ không tiếc những lời thô tục nhất bệnh hoạn nhất để rủa xả nhau trên mạng xã hội và sẵn sàng gây án mạng chỉ vì một va chạm nhỏ ngoài đời. Học sinh không những ra tay đánh nhau tàn bạo như kẻ thù mà còn đánh luôn cả thầy cô.

Nếu người nào vẫn còn chưa thấy thực trạng giáo dục của nước nhà hiện tại đến mức báo động mà vẫn còn tin vào câu” người Việt Nam có truyền thống hiếu học” thì hãy nhìn lại sự kiện nâng điểm vào đại học kinh hoàng trong mùa thi năm ngoái ở các tỉnh phía Bắc với những màn phù phép biến điểm liệt thành điểm thủ khoa cho các thí sinh mà phần lớn đều là con ông cháu cha. Hãy tưởng tượng những kẻ không hề có chút kiến thức và nhân cách này sau này sẽ trở thành thẩm phán, chủ tịch, cán bộ cao cấp, bác sĩ, kỹ sư… và hậu quả tồi tệ mà đất nước này phải gánh chịu.

Huỳnh Chí Viễn (Giáo viên, Dịch giả)

chúng tôi

Truyền Thống Hiếu Học Của Người Việt Nam

(VOV5) – Hơn một thập kỷ qua, lực lượng gồm những người nguyên là lãnh đạo, tổ chức nhà nước, những chuyên gia giáo dục, những cán bộ chủ chốt ở cơ sở đã âm thầm lặng lẽ nhưng đầy nhiệt tâm, duy trì và đẩy mạnh các phong trào khuyến học, khuyến tài, vận động toàn dân từng bước xây dựng xã hội học tập. Đến nay, phong trào đã phát triển rộng khắp trên cả nước và đạt được kết quả thiết thực.

Đến nay, sau 5 năm kể từ Đại hội thi đua và Đại hội biểu dương gia đình hiếu học và dòng họ khuyến học tiêu biểu lần thứ 2, cả nước hiện có hơn 5 triệu gia đình hiếu học và hơn 50.000 dòng họ khuyến học được chính quyền cấp giấy chứng nhận. Ngoài các dòng họ hiếu học, còn có hàng chục nghìn cụm dân cư khuyến học.

Trong các phong trào khuyến học, khuyến tài đã xuất hiện nhiều địa phương, gia đình, dòng họ làm tốt công tác này. Tiêu biểu như gia đình ông Tạ Văn Sinh và bà Tô Thị Năm, người dân tộc Sán Dìu ở xã Tràn Lương, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh. Xã Tràng Lương là xã miền núi còn nhiều khó khăn, với 95% dân số là đồng bào người dân tộc Sán Dìu.

Với quyết tâm đầu tư cho các con có được cái chữ, có tri thức xã hội để giúp đỡ bản làng, gia đình ông Sinh không quản mưu sinh, kiếm tiền và định hướng cho con cái được đến trường, đến lớp. Giờ đây, 10 người con của ông bà đã trưởng thành, có người là dược sỹ, bác sỹ, giáo viên, có người học thành Tiến sỹ, Giáo sư.

Ông Tạ văn Sinh chia sẻ: “Nhiều lúc con cũng muốn đi học, nhưng hoàn cảnh khó khăn qua, túng thiếu quá nên không thể đóng góp được, do vậy các con cũng muốn xin nghỉ. Thế nhưng chúng tôi quyết tâm không cho con nghỉ học. Dù phải ăn cháo, ăn rau cũng phải cho con đi học đến nơi đến chốn”.

Tại các kỳ Đại hội do Hội Khuyến học Việt Nam tổ chức, trong số các gia đình về dự đa số lại là các gia đình nông dân, công nhân, viên chức, bộ đội, công an, nhà giáo, nhà khoa học. Ngay cả với bà con dân tộc từ miền núi phía Bắc đến các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên và các tỉnh Tây Nam của Tổ quốc, thì những gia đình hiếu học là nhân tố tích cực trong các cuộc vận động xóa đói giảm nghèo, xây dựng nông thôn mới, xây dựng đời sống văn hóa trên địa bàn dân cư, là hạt nhân của cuộc vận động toàn dân học tập tiến tới xây dựng xã hội học tập ở Việt Nam.

Ở nhiều địa phương, người dân đã nhận thức rõ phong trào khuyến học, khuyến tài không còn là việc riêng của mỗi gia đình, dòng họ mà thực sự trở thành việc chung của cộng đồng, các cấp ủy đảng, chính quyền và đoàn thể. Anh Nguyễn An Ninh, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, cho biết: “Chúng tôi thấy răng công tác khuyến học nếu được cả dòng họ đồng tâm hưởng ứng thì tác động của nó rất thiết thực, con cháu thường xuyên trau rồi học tập, trau rồi đạo đức. Chúng tôi có tôn chỉ đưa ra là phấn đấu học tập tốt hơn, tuyệt đối không được vi phạm pháp luật của Nhà nước. Đối với các bậc phụ huỳnh thì quan tâm đến con em nhiều hơn không những về học tập mà còn về nhân cách của các cháu nữa”.

Xây dựng gia đình hiếu học về thực chất là phát huy truyền thống hiếu học của dân tộc, làm cho mỗi người dân thấy được tầm quan trọng của việc học hành, gắn học tập với chủ trương vận động nhân dân xóa đói giảm nghèo, phát triền ngành nghề, đẩy mạnh sản xuất.

Là người con của núi rừng Tây Nguyên, ở gia đình anh Rô, mỗi thành viên trong nhà lại chọn cho mình 1 cách học khác nhau để lập thân, lập nghiệp. Khi Hội Khuyến học tỉnh Đắc Lắc mở các lớp dạy nghề, vợ chồng anh Rô là người đầu tiên đăng ký đi học: “Năm 2008, Trung tâm học tập cộng đồng mở lớp học dạy may, dạy máy. Nói chung cả thợ hồ nữa. Nhờ cái đó, gia điình tôi cũng tham gia học lớp cộng đồng. Vợ tôi tham gia học lớp may còn tôi tham gia học máy. Đến nay, vợ tôi mở cửa hàng may, còn tôi ban ngày đi làm, đêm về chạy xe thồ kiếm thêm tiền để nuôi con cái học hành. Con gái đầu của tôi năm nay đã tốt nghiệp Đại học rồi”.

Mỗi địa phương một cách làm sáng tạo, mỗi dòng họ một hình thức khuyến học riêng, nhưng tất cả đều chung mục tiêu là nuôi dưỡng và phát huy tinh thần hiếu học của gia đình mình, dòng họ mình. Ông Nguyễn Mạnh Cầm, Chủ tịch Hội Khuyến học Việt Nam nhấn mạnh: “Thực hiện phong trào gia đình hiếu học, dòng họ hiếu học là việc thực hiện mong muốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Người mong muốn dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thông thái, đất nước Việt Nam phát triển ngang bằng với các nước trên thế giới. Chúng ta xây dựng xã hội học tập để cho mọi người dân được học tập và học tập suốt đời”.

Như một mạch ngầm, truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam không những được duy trì mà còn phát huy trong giai đoạn hiện nay. Những tấm gương hiếu học, dòng họ hiếu học, cộng đồng khuyến học xuất hiện ngày càng nhiều là nguồn lực để xây dựng đất nước trong xu thế hội nhập quốc tế./.

Thu Hằng

Tiếng Đức Có Thực Sự Khó Không?

Hôm nay rảnh rảnh xin phép lại ngồi viết chút chút. Đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của riêng mình nên có thể đúng với mình nhưng với người khác chưa chắc..

Có 2 vấn đề lớn mình sẽ đề cập đến, một là nghe nói, hai là ngữ pháp. Lúc trước khi đi, mình suốt ngày ngồi đọc mấy bài về cuộc sống, đất nước, con người bên này học hành ra sao, đọc nhiều lắm đọc đi đọc lại, phải gọi là chà nát các forum blog này nọ. Rất nhiều bài viết nói về việc sang Đức học tiếng, cuộc sống chật vật khó khăn thế nào nhất là vấn đề giao tiếp với người bản xứ, đi học với toàn sinh viên quốc tế…khiến mình ngồi ở Việt Nam lo lắng lắm. Nhưng được cái mình luôn nhìn cuộc sống màu hồng vui tươi yêu đời và thực sự mình có chút may mắn nên mình hi vọng những gì mình chia sẻ phần nào truyền cho các bạn sắp đi một cái nhìn lạc quan hơn về vấn đề học tiếng để giao tiếp.

Clip 1

Clip 2

2. Ngữ Pháp Mình đã thi B1 ở Việt Nam nhưng lúc đầu mới sang đây vẫn đăng kí học A2 cho chắc do tâm lý lo lắng sợ sệt. Nhưng thực sự là ngữ pháp bên này dạy khá dễ (A2 ngữ pháp như mình học A1 ở Việt Nam) nên mình chuyển trình độ cao hơn học. Người ta có cho làm 1 bài test xem mình có thể học B1 hay B2 thì mình làm tốt quá nên được học lớp B2. Phải nói thêm là mình không phải giỏi giang chăm chỉ mấy, thi ở Việt Nam cũng trượt lên trượt xuống, sang đây kiến thức cũng rơi rụng đi nhiều. Nói vậy để các bạn yên tâm phần nào về vấn đề ngữ pháp, đương nhiên là người giỏi hơn thì nhiều lắm nhưng mình tin là với trình độ đã học B1, B2 ở Việt Nam thì sang đây ngữ pháp chắc chắn không yếu kém được, quan trọng là mình sử dụng vào việc nói, viết, đọc hiểu như thế nào thôi. Ngữ pháp chắc chắn thì rất hiệu quả trong việc đọc báo, đọc các giấy tờ hồ sơ bằng tiếng Đức (giấy tờ thì nhiều thôi rồi).

Viết đến đây là không biết nói sao nữa quan trọng nhất vẫn là bản thân mình cố gắng. Hằng ngày hằng giờ đọc báo, nói chuyện, xem tivi…. Mọi thứ đều là tiếng Đức nên chắc chắn sang sẽ quen và thích nghi được. Đóng hành lý và sang đây rồi mọi chuyện đều ổn. Cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc đến dòng cuối cùng tâm sự này.

http://hotrosv.de/category/hoc-tieng-duc/

Học Tiếng Anh Trực Tuyến Có Thực Sự Tốt?

Học ngoại ngữ online giờ đây được nhiều người ưu tiên lựa chọn, đặc biệt là các bạn trẻ và những người đang đi làm, vì những ưu điểm nổi trội mà phương thức học truyền thống không có được.

Học ngoại ngữ online giờ đây được nhiều người ưu tiên lựa chọn, đặc biệt là các bạn trẻ và những người đang đi làm, vì những ưu điểm nổi trội mà phương thức học truyền thống không có được.

Tuy được đánh giá cao về tính tiện ích như vậy nhưng rào cản lớn nhất của việc học tiếng Anh online chính là tính hiệu quả vì hầu hết mô hình học online hiện nay là tự học, các bạn sẽ được trang bị và tiếp cận với kho dữ liệu các bài học, bài giảng, các tài liệu như sách, video clip… Người học sẽ phải có tinh thần tự giác rất cao để chăm chỉ học tập và tự biết cách sử dụng và khai thác các tài nguyên đó, nếu không sẽ rất khó có hiệu quả, hoặc sẽ dễ dàng bỏ cuộc giữa chừng.

Để khắc phục vấn đề này, mô hình học tiếng Anh online với giáo viên dạy trực tiếp đã được phát triển và ngay lập tức được nhân rộng tại nhiều nơi trên thế giới. Hiện nay, không khó để tìm ra một đơn vị cung cấp dịch vụ học tiếng Anh online trực tiếp với giáo viên qua Skype, một phần mềm đàm thoại tốt nhất hiện nay. Tuy nhiên, đa phần những đơn vị cung cấp này hầu hết đều ở nước ngoài nên giá thành các buổi học thường được tính bằng ngoại tệ (đô la Mỹ) và các phương thức thanh toán cũng chưa thực sự thuận tiện cho người học là người Việt nam.

Tại Việt Nam, địa chỉ duy nhất đang cung cấp dịch vụ học tiếng Anh online qua Skype theo hình thức chủ động thời gian học là chúng tôi Tại StudyNet, bạn có thể lựa chọn học theo gói (học tự do với nhiều giáo viên) hoặc học theo khóa (cố định giáo viên với giáo trình đã được lựa chọn). Học viên cũng có thể lựa chọn tùy ý thời gian cho các buổi học vì luôn luôn có các giáo viên sẵn sàng chờ dạy bạn.

Điểm khác biệt lớn nhất của StudyNet là người học có thể đặt học buổi học của mình chỉ cần trước 1 giờ đồng hồ trước khi buổi học diễn ra, điều này rất phù hợp cho những ai có thời gian eo hẹp, thường muốn tận dụng quãng thời gian rảnh rỗi ít ỏi cho việc học ngoại ngữ. Học viên đang theo học ở StudyNet cũng rất đa dạng, từ những em bé tiểu học, tới các bạn học sinh, sinh viên hay những người đã đi làm, tất cả ở họ đều có chung mục tiêu là nâng cao vốn Tiếng Anh, đặc biệt là khả năng giao tiếp và kỹ năng Nghe – Nói.

Bạn Đặng Bích Anh, một học viên ở chúng tôi chia sẻ “Mình học với gần như tất cả các giáo viên để tiếp xúc với nhiều giọng nói Tiếng Anh. Mỗi thầy cô lại có cách truyền đạt khác nhau, mình dựa vào thế mạnh của mỗi người mà chọn học sao cho phù hợp với mục đích của mình. Thành công lớn nhất của mình là hiện nay mình đã có thể nói tiếng Anh nhanh hơn, nhiều khi không còn phải nghĩ tiếng Việt rồi dịch sang Tiếng Anh như trước nữa, mặc dù mình vẫn còn hạn chế về phát âm”.

Đánh giá về dịch vụ học Tiếng Anh online qua hình thức này, Bích Anh cho biết thêm “Mình thích những tiện ích của StudyNet như thanh toán linh hoạt hay chủ động trong việc đặt và hủy lịch học, chỉ có điều nếu chi phí thấp hơn chút nữa thì mình sẽ còn học nhiều hơn”.

StudyNet không chỉ hiệu quả với những học viên đã có vốn Tiếng Anh ban đầu vững vàng như Bích Anh, Tường An hay Thanh Tùng, mà ngay cả với các học viên nhí, những bạn mới làm quen với Tiếng Anh, vốn từ chưa nhiều thì hiệu quả mang lại cũng rất khả quan.

“Tôi nghĩ mức học phí hiện tại là hợp lý so với việc học trực tiếp với giáo viên nước ngoài ở trung tâm hay đến nhà, trong khi đó thời lượng học lại nhiều hơn do cháu được học hàng ngày, chứ không phải 1 hay 2 buổi/ tuần, điều này rất tốt cho trẻ em vì trẻ em nhớ nhanh nhưng cũng nhanh quên nên việc tạo môi trường và phản xạ nghe-nói hàng ngày cho các cháu là rất quan trọng. Ngày đầu mới học các cháu còn ngại nói, phản xạ chậm mặc dù trước đó cũng đã từng đi học ở trung tâm, đến giờ thì các cháu đã rất tự tin khi giao tiếp bằng tiếng Anh, thậm chí ra đường còn chủ động làm quen và nói chuyện với người nước ngoài. Chính vì thế tôi sẽ tiếp tục duy trì việc học hàng ngày cho các con như hiện nay”

PV

Theo Infonet

Bạn đang xem bài viết Người Việt Nam Có Thực Sự Hiếu Học? trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!