Xem Nhiều 11/2022 #️ Lớp Dạy Tiếng Anh Miễn Phí Của “Giáo Sư” 12 Tuổi / 2023 # Top 15 Trend | Lienminhchienthan.com

Xem Nhiều 11/2022 # Lớp Dạy Tiếng Anh Miễn Phí Của “Giáo Sư” 12 Tuổi / 2023 # Top 15 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Lớp Dạy Tiếng Anh Miễn Phí Của “Giáo Sư” 12 Tuổi / 2023 mới nhất trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Năm nay 12 tuổi, Giỏi đã có thâm niên đứng lớp 3 năm, các “học trò” nhận xét “thầy” Giỏi dạy dễ hiểu nhưng hơi nghiêm. Mấy năm nay, người dân khối 3, P.Quán Bàu (TP.Vinh, Nghệ An) đã quen với một lớp học tiếng Anh miễn phí của em Trần Lê Hữu Giỏi (sinh năm 2002).Được mọi người trìu mến gọi là “giáo sư”, Giỏi năm nay 12 tuổi nhưng đã có thâm niên đứng lớp 3 năm, các “học trò” nhận xét là “thầy” Giỏi dạy dễ hiểu nhưng hơi nghiêm.

Giỏi vốn sinh ra trong một gia đình có truyền thống “gõ đầu trẻ”. Từ ông nội, ông bà ngoại đến bố mẹ Giỏi đều là nhà giáo. Mẹ Giỏi là giáo viên tiếng Anh ở Trường ĐH Sư phạm Kỹ thuật Vinh nên ngay từ nhỏ, cậu bé đã được tiếp xúc với ngoại ngữ này.

Anh Trần Hữu Tài – bố Giỏi kể: “Trong xu thế hội nhập thì Ngoại ngữ, đặc biệt là tiếng Anh rất quan trọng nên gia đình cũng cho cháu tiếp xúc với tiếng Anh từ sớm, lúc đó Giỏi 3 tuổi. Dù rất nhỏ nhưng Giỏi có hứng thú đặc biệt với Ngoại ngữ này. Ban đầu chỉ là những từ vựng đơn giản sau tăng dần. Khi cháu đã có một vốn từ vựng kha khá thì mẹ cháu chuyển sang dạy cấu trúc, ngữ pháp”.

Mới 12 tuổi, em Trần Lê Hữu Giỏi đã có 3 năm “đứng lớp” dạy tiếng Anh miễn phí cho các bạn

Mỗi ngày, mẹ Giỏi đều dành một khoảng thời gian để dạy con từ mới. Giỏi sẽ viết từ ra giấy rồi học thuộc, viết đi viết lại nhiều lần. Để trau dồi khả năng giao tiếp, Giỏi đề nghị mẹ một tuần phải dành ra một ngày để hai mẹ con trò chuyện, trao đổi hoàn toàn bằng tiếng Anh. Ngoài ra, bố mẹ Giỏi còn cho con tới các trung tâm Anh ngữ do người bản địa giảng dạy để em có điều kiện giao tiếp và thực hành nhiều nhất có thể.

Năm học 2013-2014, Trần Lê Hữu Giỏi giành huy chương Đồng Olympic tài năng tiếng Anh toàn quốc. Trước đó, tại cuộc thi OIE (tiếng Anh qua mạng), Giỏi xuất sắc giành huy chương Vàng.

“Để luyện vốn từ, em thường nghe ca nhạc, xem phim có phụ đề tiếng Anh hoặc đọc truyện bằng tiếng Anh. Ngoài việc học tiếng Anh, em cũng thích học Toán nhưng không giỏi lắm”, Giỏi cho biết. Cái sự “không giỏi” của cậu bé này là do môn Toán vẫn còn “bị” điểm 9 thay vì toàn điểm 10 như tiếng Anh.

9 tuổi mở lớp dạy tiếng Anh

Con đường đến với “sự nghiệp gõ đầu trẻ” của “giáo sư” Giỏi cũng khá tình cờ. Ở gần nhà Giỏi có bạn Trần Mạnh Trí, học cùng lớp. Trí học không tốt tiếng Anh nên thường sang nhà hỏi Giỏi, nhờ Giỏi ra bài tập về làm rồi lại mang sang để Giỏi giải đáp. Dần dần, các bạn khác, thậm chí các anh chị lớn tuổi hơn cũng mang bài sang nhờ Giỏi chỉ cho. Một bạn, hai bạn, Giỏi có thể giải đáp chứ đến 6 -7 bạn thì quỹ thời gian học tập của Giỏi cũng bị ảnh hưởng. Vậy là cậu chàng tập trung mọi người lại vào một giờ để giải đáp luôn thể. Lớp học cũng hình thành từ đó.

Anh Trần Hữu Tài: “Bố là thầy, con cũng được gọi là “thầy” thấy vui lắm”

Lần đầu tiên chứng kiến con trai dạy các bạn học, anh Tài vẫn còn nhớ như in: “Lạ là thay vì chơi đùa như bình thường thì lũ trẻ lại kéo nhau lên tầng 3 và… im phăng phắc. Tôi tò mò lên xem thì thấy con trai mình đang dạy tiếng Anh cho các bạn. Chiếc bảng cao quá (bảng để bố mẹ Giỏi dạy phụ đạo cho một số học sinh – PV), cậu chàng phải trèo cả lên ghế để viết. Tôi cũng ngạc nhiên là Giỏi có phương pháp dạy khá khoa học. Lớp của Giỏi có các anh chị lớn tuổi, có bạn cùng lớp, có em kém tuổi hơn. Giỏi chia bảng thành 3 cột, mỗi cột tương ứng với trình độ của các nhóm “học trò”.

Thấy việc làm của con vừa để tự rèn luyện khả năng của mình, vừa giúp các bạn học nên cả gia đình đều khuyến khích. Nhưng dần, sợ “thầy” quá mải mê với lớp mà sao nhãng chuyện học hành nên gia đình giới hạn thời gian lên lớp của thầy vào 17h – 18h30 thứ 4, thứ 6 hàng tuần. Vừa đảm bảo không ảnh hưởng tới việc học các môn khác, “giáo sư” Giỏi cũng phải soạn giáo án cho tuần 2 buổi lên lớp của mình.

Một buổi dạy của “thầy” Giỏi

“Lần đầu tiên các bạn gọi cháu bằng thầy cháu cũng thấy ngại ngại nhưng giờ thì quen rồi, thấy vui vui và tự hào nữa. Các bạn tiếp thu cũng nhanh nhưng cũng hay nói chuyện riêng. Cháu nhắc nhở mà không được thì cháu sẽ ghi vào giấy và “xử lý” sau”, Giỏi hóm hỉnh cho biết. Cách “xử lý” của Giỏi cũng đầy tính sư phạm: Yêu cầu chép phạt bằng tiếng Anh để “trò” nhớ lâu hơn.

Nói về “thầy” Giỏi, “học trò” Trần Mạnh Trí cho biết: “Học thầy Giỏi thì dễ hiểu hơn những nơi khác. Bạn Giỏi cùng trang lứa với chúng cháu nên cách dạy cũng gần gũi hơn, dễ học hơn”.

Tuy nhiên, do chuẩn bị bước vào cấp 2 nên lớp học của Giỏi sẽ bị gián đoạn để “thầy” ổn định học tập, sắp xếp được thời gian hợp lý hơn. “Vừa qua một số phụ huynh cũng đưa con tới nhờ Giỏi giúp nhưng gia đình đành phải từ chối. Để một thời gian nữa, khi cháu đã ổn định học tập ở môi trường mới, bố mẹ sẽ tiếp tục cho cháu dạy”, anh Tài cho biết thêm.

Khi được hỏi về ước mơ của mình, cậu bé Giỏi bộc bạch: “Sau này lớn lên cháu sẽ làm thầy giáo, truyền thụ kiến thức mình có được cho các em học sinh để ươm mầm tương lai cho đất nước”.

Câu chuyện của chúng tôi phải dừng lại vì Giỏi đã đến giờ lên lớp. Nhìn cậu bé cố rướn người để viết lên bảng, bên dưới là những “học trò” đang chăm chú theo từng nét phấn của thầy, tôi biết, con đường đến với ước mơ “ươm mầm tương lai” của em đã rất gần.

Lớp Học Tiếng Anh Miễn Phí Của Cô Giáo Hòa / 2023

TTH – Cứ ba buổi chiều hàng tuần, từ nhà sinh hoạt cộng đồng vẳng ra tiếng học trò đọc, nói… tiếng Anh. Các em bật cười vui vẻ khi được khen hoặc bị cô giáo “chê” một cách dí dỏm… Đó là “bức tranh” lớp học tiếng Anh miễn phí thôn Tiên Nộn (xã Phú Mậu, huyện Phú Vang) của cô giáo Võ Thị Hòa.

Một buổi học tiếng Anh miễn phí tại nhà cộng đồng thôn Tiên Nộn.   

Tấm lòng

Năm 1982, cô Võ Thị Hòa được phân về dạy tại Trường THCS Phú Mậu (lúc này, Trường thuộc Phòng GD & ĐT TP. Huế quản lý). Sau khi chia tách, trường thuộc địa bàn huyện Phú Vang. Tuy nhiên, lúc đó đã bén duyên với một đồng nghiệp nam cùng trường người địa phương, nên cô giáo trẻ không về thành phố mà quyết định “nhận” Tiên Nộn là “quê hương thứ hai”. Sau 35 năm đứng trên bục giảng, tận tụy với bao nhiêu lớp học trò, cách đây hai năm cô Hòa về nghỉ hưu theo chế độ. Tuy đã đến tuổi nghỉ ngơi, nhưng thương những cô cậu học trò quê còn nhiều khó khăn, thiệt thòi, cô giáo Hòa ấp ủ dự định sẽ mở lớp dạy tiếng Anh miễn phí cho học trò tiểu học (khối 3, 4, 5). Nhân lúc thôn Tiên Nộn sửa sang nâng cấp nhà cộng đồng, vợ chồng cô giáo Hòa tình nguyện hiến một khoảnh đất, mở rộng thêm diện tích, với tâm nguyện tạo điều kiện để học trò đến đây học miễn phí.

Được sự đồng thuận của thôn và Hội Khuyến học thôn Tiên Nộn, cô Hòa làm tờ trình và cũng nhận “cái gật đầu” của Hội Khuyến học, UBND xã Phú Mậu. Người giáo viên tâm huyết với học trò làm một tờ trình khác gửi Trường tiểu học Phú Mậu, nhờ nhà trường thông báo cho học sinh về lớp học tiếng Anh miễn phí. Vậy là từ đầu năm 2016, mỗi tuần ba buổi, nhà sinh hoạt cộng đồng thôn Tiên Nộn vẳng tiếng đọc, nói tiếng Anh của khoảng 50 học trò.

Đáng trân trọng

Chưa đầy một năm gắn bó, cô giáo Hòa tường tận hoàn cảnh của các em. Cô bé Thùy Nhi có ba chạy xe ôm, mẹ làm hương nuôi ba đứa con nhỏ, nhà còn khó khăn lắm. Mẹ em Lê Thị Cẩm Vy (lớp 4) thì bị tai biến, ba làm thợ nề, vất vả xoay xở nuôi ba anh em Vy. Ba và mẹ của em Dương Công Tài (lớp 5) mưu sinh bằng nghề chở gas thuê, sửa bếp gas… “Tài bị ngọng phát âm khó, nhưng em học rất chăm. Mình mến phục sự cố gắng của em, càng khâm phục người mẹ. Phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng cũng “lăn lưng” đi chở gas, sửa bếp gas, chẳng kém cạnh gì nam giới, vượt qua nhọc nhằn để nuôi các con ăn học. Vì vậy, lúc nào mình cũng nhắc nhở các em cố gắng chăm học, chăm ngoan để không phụ lòng yêu thương của ba mẹ”. Cô Hòa chia sẻ.

Bài, ảnh: Phạm Thùy Chi

“Đột Nhập” Lớp Học Tiếng Anh Miễn Phí Của Cựu Binh Mỹ / 2023

Cựu binh Mỹ Paul George Harding trở lại Việt Nam sinh sống với mong muốn làm điều gì đó có ích cho người dân nơi đây. Và lớp tiếng Anh miễn phí của ông ra đời trên tâm nguyện đó, với 8 buổi lên lớp mỗi tuần.

Paul George Harding và các học viên tại một lớp học tiếng Anh miễn phí ở Hà Nội. Paul , sinh năm 1947, từng tham chiến tại chiến trường Bình Định – Lâm Đồng từ 1969 đến 1970. Paul nói sau khi trở về Mỹ, ông mới thấu hiểu các vấn đề kinh tế và chính trị dính líu tới cuộc chiến. Ông đã nổi giận không chỉ với chính phủ mà còn với chính bản thân ông. Sau đó, Paul tham gia vào các hoạt động phản chiến cho tới năm 1975 khi chiến tranh kết thúc.

Paul nói ông chưa từng quên những ký ức thời chiến dù nhiều năm trôi qua, vì vậy ông đã trở lại Việt Nam lần đầu tiên vào tháng 12/2014 với mong muốn làm điều gì đó có ích để chuộc lỗi trong quá khứ.

Với mong muốn đó, Paul đã mở lớp học tiếng Anh miễn phí tại Hà Nội cho bất kỳ ai muốn học. Với sự trợ giúp của Ủy ban nhân dân phường Trung Hòa, lớp học của Paul giờ đây diễn ra đều đặn tại phòng họp của tổ dân phố số 9 phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội.

Hiện tại, Paul lên lớp đều đặn 8 buổi mỗi tuần, trong đó một buổi dành riêng cho trẻ em vào sáng Chủ nhật. Tất cả các buổi học đều miễn phí.

Các lớp học của thầy Paul thu hút nhiều đối tượng tham gia như sinh viên, học sinh, người đi làm và cả các cán bộ hưu trí. Bất kỳ ai có mong muốn học tiếng Anh đều có thể đăng ký tham gia lớp học.

Paul chú trọng tới phần phát âm tiếng Anh cho các học viên. Ở mỗi buổi học, Paul mang mic tới vị trí ngồi của từng học viên, nghe họ đọc và chỉnh sửa phát âm cho họ.

Các học viên được phát tài liệu học tập cho mỗi buổi học. Thầy Paul luôn khuyến khích các học viên bạo dạn trong giao tiếp, chịu khó đọc to và tích cực hoạt động theo nhóm.

Hiện có khoảng 400 học viên đang tham gia các lớp học của Paul và con số này đang không ngừng tăng lên. Một số buổi học đã quá đông nên các học viên mới được hẹn chờ sang lớp mới.

Cựu binh Mỹ cho hay ông nhận được sự hỗ trợ tích cực từ cộng đồng và các tình nguyện viên trong việc giảng dạy tiếng Anh . “Chúng tôi nhận được nhiều sự giúp đỡ quý giá từ cộng đồng. Chính quyền địa phương cũng giúp đỡ tích cực như cho phép sử dụng địa điểm miễn phí. Chúng tôi còn có các sinh viên với kỹ năng tiếng Anh tốt hoạt động với vai trò là tình nguyện viên. Tất cả những thành công mà chúng tôi đạt được cho tới hôm nay đều có dấu ấn của các tình nguyện viên và giúp đỡ của cộng đồng”, Paul tâm sự.

Nguyễn Thị Huyền, một cựu sinh viên trường Đại học Kinh tế Quốc dân, đang hướng dẫn cho các học viên trong lớp. Huyền là một trong những tình nguyện viên hỗ trợ thầy Paul tại các lớp học tiếng Anh.

Mỗi lớp học của thầy Paul đều có từ 2-3 tình nguyện viên. Họ đảm nhiệm các công việc như sắp xếp lớp học, chuẩn bị tài liệu và phiên dịch khi cần.

Các từ tiếng Anh được thầy Paul ghi lên bảng để giúp các học viên phát âm cho đúng.

Thầy Paul lắng nghe và uốn nắn phát âm cho một nữ học viên trung niên.

Paul nói ông rất muốn mở rộng việc dạy tiếng Anh miễn phí ra các quận của Hà Nội và ông rất lạc quan về dự định này.

Tình nguyện viên và thầy Paul cung cấp địa chỉ liên lạc của lớp học tiếng Anh miễn phí để các học viên tiện trao đổi.

Paul trò chuyện vui vẻ với các tình nguyện viên và học viên trong giờ giải lao.

Paul tâm sự rằng khi trở lại Việt Nam, ông rất ấn tượng với 2 điều. Thứ nhất, ông nhận thấy người Việt Nam đã nguôi ngoai về những mất mát trong chiến tranh, có cái nhìn bao dung đối với các cựu chiến binh Mỹ như ông. Thứ hai, ông rất ấn tượng với sự năng động, sức sống của Hà Nội và sự lạc quan của dân nơi đây. Paul hi vọng sẽ góp phần thúc đẩy mối quan hệ tốt đẹp giữa nhân dân hai nước Việt – Mỹ.

An Bình

​Theo Dantri

Những day dứt của các cựu binh Mỹ ngày trở lại Việt Nam

Day dứt với những hậu quả do chiến tranh gây ra, nhiều cựu chiến binh Mỹ đã quay trở lại Việt Nam và có các hoạt động nhằm hàn gắn vết thương chiến tranh, trợ giúp các nạn nhân bom mìn, chất độc da cam.

Một nhóm cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam đã trở lại dải đất hình chữ S trong khuôn khổ chuyến thăm do Hội Cựu chiến binh vì Hòa Bình (VFP) của Mỹ tổ chức từ 16/4-2/5, đúng dịp kỷ niệm 40 năm giải phóng miền Nam.

Một vài người trong số họ từng quay trở lại Việt Nam nhưng cũng có một số chưa từng trở lại. Họ có những ký ước riêng để chia sẻ, nhưng đều day dứt về những hậu quả mà cuộc chiến để lại và có chung mong muốn góp phần hàn gắn vết thương chiến tranh cũng như thúc đẩy quan hệ song phương Việt-Mỹ. Họ đã đến Hà Nội trước khi thăm lại chiến trường xưa.

Suel Jones: Yêu Việt Nam ngay từ lần đầu trở lại

Cựu chiến binh Suel Jones

Ông Suel Jones từng là lính thủy đánh bộ, tham chiến tại Đông Hà, Cam Lộ, Cửa Việt, Khe Sanh, Quảng Trị năm 1968. Jones nói ông ghét phải kể lại những việc đã làm trong chiến tranh, nhưng thừa nhận nhiệm vụ của ông cầm súng giết những người ở bên kia chiến tuyến.

Jones rời Việt Nam năm 1969 và trở lại lần đầu tiên năm 1998. Ông nói đã yêu Việt Nam ngay từ lần đầu trở lại ấy nên còn tiếp tục quay lại. Năm 2000, Jones chuyển tới sống tại Hà Nội và kể từ đó tới nay ông qua lại hàng năm giữa Mỹ và Việt Nam.

“Càng sống tại đất nước các bạn, tôi càng hiểu về đất nước, con người Việt Nam, yêu thẩm thực, phố phường. Tôi nhận ra mình rất yêu Việt Nam”, cựu binh Mỹ tâm sự.

Ông nói Việt Nam đã thay đổi rất nhanh, ngoài sức tưởng tượng của ông. Trong lần trở lại này, ông đã rất ngạc nhiên với một con đường mới, to đẹp trên đường từ sân bay Nội Bài về trung tâm Hà Nội. Thời mới trở lại Việt Nam, Jones nói những con đường còn rất nhỏ và ông phải bắt xe ôm ra sân bay.

Trong nhiều năm sau chiến tranh, Jones từng không nghĩ sẽ trở lại Việt Nam. “Nhưng khi trở lại rồi, người Việt Nam đã bắt tay tôi và cho tôi tình cảm thực sự và tôi không còn cảm thấy lo lắng. Tôi đã dặn mình không nghĩ về quá khứ nữa vì khi bạn sống trong quá khứ, bạn sẽ thấy đau khổ. Bạn nên hướng về tương lai, hi vọng. Tôi học điều này từ người dân Việt Nam”.

Jones cho hay đã nhận ra rằng người Mỹ và người Việt có nhiều điểm chung. “Người Việt Nam rất yêu nước, tôi cũng yêu đất nước của tôi. Các bạn yêu gia đình và làm việc rất chăm chỉ. Tôi cũng yêu gia đình tôi và tôi cũng làm việc cần mẫn. Càng ngày tôi càng nhận ra rằng dù chúng ta sống cuộc sống khác nhau nhưng chúng ta có nhiều điểm tương đồng”.

Ông trở lại nhiều lần để trợ giúp khắc phục hậu quả chiến tranh để lại. Jones hiện là thành viên của tổ chức Cựu Chiến binh Mỹ vì Hòa bình (VFP). Tổ chức của ông hoạt độn nhiều nơi, trong đó có Quảng Trị. Họ trợ giúp rà phá bom mìn chưa nổ, giúp các nạn nhân chiến tranh xây lại nhà cửa hay phát quà cho họ. Jones nói ông cảm thấy rất vui khi làm những việc đó bởi nó phần nào khắc phục những hậu quả do chiến tranh gây ra, giúp ông cảm thấy thanh thản trong tâm hồn.

Rất may mắn là có nhiều cựu chiến binh Mỹ quay trở lại Việt Nam và làm những điều rất nhỏ như dạy tiếng Anh cho trẻ em, Jones nói. Nhóm của ông đang cố gắng vận động nhiều hơn nữa các cựu chiến binh Mỹ để tham gia vào các hoạt động có ích như vậy.

Jones tâm sự ông giờ đã cao tuổi và có thể không sống được bao lâu nữa, nhưng các bạn trẻ không phải trải qua chiến tranh. Hai nước có tình bạn với nhau thế hệ trẻ phải cùng chung tay xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.

“Tôi rất đồng ý với ý kiến của Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius. Những năm 1998-99 tôi không thể tưởng tượng được Việt Nam lại thay đổi như bây giờ. Tôi nghĩ rằng câu nói của đại sứ rằng “Mọi thứ đều có thể” là hoàn toàn có thể xảy ra”, Jones nói.

Louis Andre: Tôi đã bị lừa dối khi là lính trẻ

Ông Louis Andre

Louis Andre từng là lính đặc nhiệm của Mỹ, đóng quân tại vùng núi ở tỉnh Quảng Trị. Ông rời Việt Nam tháng 2/1970, sau đó ra quân và trở thành một công dân bình thường.

Andre nói ông đã mạnh mẽ phản đối chiến tranh Việt Nam sau khi rời quân ngũ. Ông đã tuần hành để phản đối chiến tranh, tham gia cùng các cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam.

Chiến tranh dần lùi xa khi Andre lập gia đình và có 3 con. Ông không trò chuyện hay gặp gỡ ai từ thời chiến tranh Việt Nam. Nhưng 5 năm trước, một cựu chiến binh cùng nhóm với ông đã đổ bệnh do chất độc da cam và muốn Adnre tìm lại các cựu chiến binh còn sống sau chiến tranh.

Sau đó, Andre đã dành thời gian để quan tâm tới hậu quả của cuộc chiến. “Cho dù kết cục có thế nào, chúng tôi cũng phải giải quyết các hậu quả do chiến tranh gây ra… Những điều tồi tệ chúng tôi từng làm trong chiến tranh đã để lại hậu quả lâu dài. Những gì chúng tôi gây ra là những điều chúng tôi bị lừa dối khi còn trẻ và đã đến lúc mỗi cá nhân như tôi nên tham gia vào việc có thể làm điều gì đó để khắc phục các hậu quả đó”.

Trong chuyến thăm lại Việt Nam lần đầu tiên, ông Andre đã đưa người vợ Dena đi cùng. Họ cũng có kế hoạch thăm lại chiến trường cũ ở Quảng Trị.

Andre nói ông đã quyền tiền cho việc rà phá bom mìn tại Quảng Trị và đang kêu gọi các chiến binh khác, cũng như những người không phải cựu chiến binh, hỗ trợ cho việc khắc phục hậu quả chiến tranh.

“Tôi sẽ tiếp tục quyên góp thêm tiền cho Dự án Renew tại Quảng Trị để giúp đỡ rà phá bom mìn và nạn nhân chất độc da cam. Tôi sẽ khuyến khích các cựu binh khác tham giao vào những việc mà tôi đang làm”.

Trong vài thập niên, Mỹ đã từ chối thừa nhận hậu quả đối với những người Mỹ bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam. Nhưng Andre nói ông đã nhìn thấy sự đổi và hi vọng điều đó sẽ tiếp tục.

Andre nói hiện nay vẫn có một số người nghĩ rằng khó có thể cải thiện quan hệ với Việt Nam nhưng ông khẳng định số đó rất ít.

“Giờ đây có nhiều hoạt động của Mỹ tại Việt Nam, các hoạt động đầu tư, du lịch. Tôi mong trong tương lai sẽ có nhiều hoạt động trao đổi, giao lưu văn hóa giữa Việt Nam và Mỹ”.

Frank Campbell: Chiến tranh không bao giờ là câu trả lời cho bất kỳ vấn đề gì

Cựu chiến binh Frank Campbell

Cựu chiến binh Frank Campell kể rằng khi tham chiến tại Việt Nam, ông là thuyền trưởng trên tàu hải quân Mỹ đóng ở Biển Đông. Vì vậy, ông không tiếp xúc với người dân Việt Nam khi đó và ông cũng chưa bao giờ nghĩ Việt Nam là kẻ thù. Nhưng ký ức chiến tranh trong ông là những hậu quả do bom mìn gây ra, các hố sâu để lại sau các vụ ném bom của máy bay B-52.

“Sau khi trở về nước, tôi đã vận động mọi người từng tham gia cuộc chiến nói lên tiếng nói của mình để phản đối chiến tranh nói chung. Tôi cho rằng chiến tranh không bao giờ là câu trả lời cho bất kỳ vấn đề gì, không có kẻ thắng người thua trong chiến tranh”.

Đây là lần đầu tiên Campbell trở lại Việt nam từ năm 1974. “Tôi rất xúc động và ngạc nhiên trước sự thay đổi của Việt Nam. Sân bay hiện đại, mọi thứ rất hiện đại, rất nhiều hoạt động đang diễn ra ở ngoài kia Đó là những điều mà tôi chưa từng nghĩ đến khi tôi ở đây trong chiến tranh”.

Campbell cũng thừa nhận rằng dù chiến tranh đã qua lâu rồi nhưng hậu quả vẫn còn rất nhiều, như trong vấn đề chất độc da cam. Ông nói không chỉ người Việt Nam mà người Mỹ cũng phải chịu đựng hậu quả của chiến tranh.

Nói về quan hệ 2 nước, Campbell cho biết ông nghĩ mọi việc đang đi đúng hướng và còn nhiều điều để 2 nước có thể thực hiện cùng nhau nhằm thúc đẩy quan hệ, hàn gắn chiến tranh như các chương trình hỗ trợ nạn nhân chất độc da cam, các chương trình trao đổi hơn nữa sinh viên giữa hai nước…

An Bình

​Theo Dantri

Cựu binh Mỹ tìm thấy bình yên tại Việt Nam sau 40 năm Trở lại Việt Nam sau nhiều năm, tôi đã không thể nhận ra đất nước với những thay đổi lớn lao tại đất nước này… Mọi người chào đón chúng tôi với vòng tay rộng mở và những nụ cười ấm áp, dù tôi và họ từng ở…

Cậu Bé 10 Tuổi Mở Lớp Dạy Tiếng Anh Miễn Phí / 2023

Khi chúng tôi đến, cậu bé Ngô Đức Huân (lớp 5E, Trường Tiểu học Trung Đô, TP Vinh, Nghệ An) đang nhón chân viết từ mới trên tấm bảng treo tường để các bạn tập phát âm. Dù “lớp” được trang bị hẳn 2 chiếc quạt nhưng “thầy giáo nhí” vẫn liên tục dùng tay quệt mồ hôi trên mặt. Thỉnh thoảng “thầy” quay mặt xuống, nghiêm giọng để vãn hồi trật tự cho lớp học với 4 học trò.

Ngô Đức Huân năm nay mới lên 10 tuổi…

Lớp học tiếng Anh miễn phí của Huân mới mở được gần 1 tháng, “học trò” là các bạn cùng khóa. Cứ đều đặn mỗi tuần “thầy trò” học 3 buổi, mỗi buổi 2 tiếng đồng hồ. “Hồi mới dạy thì phải cáu nhiều vì “học sinh” hay chen ngang lời “thầy” nhưng giờ thì vào quy củ rồi”, Huân cười.

Bố là giảng viên môn Toán Trường ĐH Sư phạm Kỹ thuật Vinh, mẹ là giảng viên môn Lịch sử Trường CĐ Sư phạm Nghệ An nên việc phát hiện cậu con trai cả có năng khiếu tiếng Anh cũng khá tình cờ. Chị Phan Thị Châu – mẹ Huân chia sẻ: “2 tuổi cháu đã biết đọc chữ thông qua các trò chơi. 3 tuổi, tôi mua bảng tiếng Anh điện tử cho cháu làm quen và ngạc nhiên là cháu tiếp thu rất nhanh. Chỉ trong một thời gian ngắn cháu tự đọc được bảng chữ cái tiếng Anh, đọc các số đếm hàng trăm, thậm chí hàng nghìn. 4 tuổi, vợ chồng tôi cho cháu đến Trung tâm ngoại ngữ để theo học một cách bài bản hơn”.

…nhưng khá chững chạc trong vai trò thầy giáo.

“Các bạn yếu nhất là ngữ pháp, tiếp thu chậm nên em phải áp dụng hình thức phạt chép đi chép lại nhiều lần. Để các bạn dễ tiếp thu hơn, em “chế” cấu trúc ngữ pháp thành các trò chơi như kiểu game truyền hình tuy nhiên hình thức này vẫn chưa đạt hiệu quả như mong muốn”, Huân cho biết.

Dù chỉ là lớp “tự phát” nhưng “thầy” Huân rất nghiêm túc chuẩn bị giáo án, ra bài tập, chấm điểm và ghi lời phê đầy đủ để “trò” biết sai chỗ nào mà sửa. Thậm chí có lúc “thầy” còn “lừa” cả trò bằng cách trộn vào đề kiểm tra cả những phần ngữ pháp chưa học để rồi khoái trá phê vào lề vở “Kém, em đã bị thầy lừa 8 câu”. Hoặc động viên “trò” bằng lời phê: “Em c ần cố gắng nhiều, sơ s ài quá, v ề nh à h ọc thuộc ngữ ph áp” hay “Văn có h ồn, hay. Tuy nhi ên ph ải suy nghĩ s âu s ắc th êm n ữa…”.

“Thầy giáo” 10 tuổi không ngại thử nghiệm các phương pháp mới để “học trò” dễ tiếp thu hơn.

Nguyễn Thế Toàn – cậu bạn cùng lớp đồng thời là “học trò” của Huân nhận xét: “Thầy dạy nghiêm khắc quá, em bị chép phạt nhiều lần rồi. Lúc đầu thì chưa quen, bị phê bình, bị phạt thì khó chịu nhưng giờ thì thấy vui vì nhờ thầy nghiêm khắc nên mới nhanh tiến bộ nên ít bị phạt hơn”.

Theo dõi một buổi dạy của Huân, chúng tôi thấy em khá bài bản và chuyên nghiệp khi đứng lớp. Để các bạn học hành một cách nghiêm túc, Huân đề ra hình thức thưởng, phạt cụ thể. Nếu “trò” có lỗi, nhẹ thì “thầy” bắt chép phạt, nặng thì yêu cầu về nhà lấy ý kiến phụ huynh. Đối với những tiến bộ của “trò”, thầy Huân sẽ cho miễn bài tập về nhà hoặc cộng vào điểm bài tập. Tuy nhiên, sau những giờ học, “thầy” lại nhí nhố trò chuyện với “trò” khiến căn gác nhỏ rộn hết cả lên.

Chia sẻ về kinh nghiệm học tiếng Anh, cậu học trò nhỏ khá nghiêm túc: “Các bạn yếu nhất vẫn là ngữ pháp nên cần phải tập trung hơn khi nghe giảng. Ngoài ra phải rèn luyện nhiều về vốn từ vựng và cách phát âm. Tiếng Anh không quá khó nếu các bạn tập trung học và yêu thích nó”.

Gạt những giọt mồ hôi đọng trên trán, cậu bé Huân vui vẻ chia sẻ về ước mơ của mình. Huân ước mơ trở thành một nhà khoa học và trong tương lai được đi du học nước Anh. “Hiện cháu đang cố gắng để giành được một suất học bổng học tiếng Anh ở Singapo khi lên lớp 8”, cậu bé Ngô Đức Huân tâm sự.

Hoàng Lam

Bạn đang xem bài viết Lớp Dạy Tiếng Anh Miễn Phí Của “Giáo Sư” 12 Tuổi / 2023 trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!