Xem Nhiều 1/2023 #️ Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng # Top 9 Trend | Lienminhchienthan.com

Xem Nhiều 1/2023 # Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng mới nhất trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ðây không phải là trường hợp như ông Hồ Chí Minh đọc lời chúc Tết cho dân chúng miền Bắc thời trước. Giọng của ông, dù qua radio, vẫn nghe rõ sự pha tạp giữa Bắc và Trung. Thực tình thì ông không dám chửi cha ai mà chỉ cố che đi cái giọng miền quê Nghệ An của ông bằng cách cố nói theo giọng Hà Nội. Không riêng gì ông, nhiều người Trung cũng cố giả giọng khi đi xa quê. Những người ấy mang cái mặc cảm là giọng quê mình… quê quá; nói ra không (mấy) ai hiểu và ai cũng cười. Tức nhất là khi bị người ta nhại giọng của mình để chế nhạo. Còn hơn bị chửi cha!

 

Nạn nhân bị nhại giọng thường là người miền Trung. Người miền Bắc, ngoại trừ dân Hà Nội chính gốc (trước năm 1954), cũng bị nhại nhưng ít hơn. Còn người miền Nam, nhất là Sài Gòn, được cái “hơn” là giọng hay… trời cho! Trời cho ở chỗ họ phát âm cũng lắm cái sai nhưng lại sai… có duyên. Giọng Hà Nội (gốc) rất chuẩn, nhưng có lẽ chính vì chuẩn quá nên mất bớt “duyên” dù nghe vẫn hay. Âm sai mà nhiều người Việt nhớ nhất ở giọng Bắc là lẫn lộn giữa L và N. Ngoài cái đó ra, những chỗ sai khác không đáng… cười! Ngược lại, người miền Trung phát âm sai nhiều hơn mà cũng… quê hơn. Miền Trung, từ Nghệ An vào tới Khánh Hòa, có rất nhiều giọng khác biệt nhau. Phải nói rõ là “khác biệt”, chứ không phải “khang khác” như kiểu các vùng ở Bắc bộ hoặc Nam bộ. Sự khác biệt này không chỉ giữa tỉnh này với tỉnh kia mà thậm chí cách nhau một con sông cũng đủ khác. Chẳng hạn, ở Ðà Nẵng (trước đây), dân ở bên kia sông Hàn (phía bán đảo Sơn Trà) nói giọng nặng hơn rất nhiều so với người dân ở bên này sông. Nếu phân biệt tổng quát hơn, miền Trung có gần 10 giọng: Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Phú Yên… Nếu khái quát hơn nữa thì có chừng 2 giọng, ngăn cách bởi đèo Hải Vân, nằm giữa hai tỉnh Thừa Thiên và Quảng Nam. Các giọng miền Trung phía Nam đèo Hải Vân có âm sắc hơi… bà con với giọng miền Nam.

Nếu như người miền Nam có giọng trời cho thì người miền Trung nói có… trời hiểu! Có một điều mà nhiều người miền Trung phía Bắc đèo Hải Vân, hay giả giọng Nam, không… hiểu là tiếng nói của họ khó nghe (khó hiểu) không phải vì… giọng nói mà vì từ ngữ họ dùng. Cho dù họ có thể giả giọng Nam đúng 100 phần trăm nhưng cách dùng từ ngữ của họ không như tiếng Nam thì người Nam cũng khó hiểu. Chẳng hạn, một người ở Quảng Trị vào Sài Gòn chơi, ra chợ thấy xoài ngon quá, gọi cô bán hàng (hỏi): “Nì nì chị nớ, bán xoài chục mấy rứa?” Cho dù người này có thể bắt chước y chang giọng “Xì Goòng” thì cô bán hàng, dẫu có… bà nội của mình giúp, cũng chịu không hiểu nổi. Ngược lại, nếu người đó cứ giữ nguyên giọng Quảng Trị mà hỏi “Nè, xài nhiêu chị Hai?” thì cô bán hàng còn dễ hiểu hơn. Người Nam phát âm XOÀI thành “xài” và chỉ hỏi gọn là “nhiêu” chứ không đầy đủ là “bao nhiêu” như người Hà Nội. Cách nói mỗi miền ảnh hưởng trực tiếp từ văn hóa, tính cách người dân từng địa phương. Người Quảng Trị khi buôn bán thường dùng đơn vị “chục” (mười) cho dễ tính. Người Sài Gòn, mặc dù trái cây đầy tràn, nhưng vẫn tính giá từng trái. Tuy nhiên, người Quảng Trị hỏi thì hỏi vậy, chứ chưa chắc sẽ mua nguyên cả chục trái! Nói chung, muốn bắt chước tiếng nói của một địa phương nào, không chỉ tập giọng nói mà còn phải học từ vựng và cách nói của địa phương ấy. Nó giống như học nói một ngoại ngữ vậy.

Có thể vì tiếng nói giữa các vùng ở miền Bắc hoặc miền Nam không khác nhau quá nhiều như ở miền Trung nên rất nhiều người Bắc và người Nam cứ lầm tưởng người Trung nào cũng nói giống nhau. Chẳng hạn, họ không phân biệt được giọng Ðà Nẵng với giọng… Quảng Nam, hoặc giọng Huế với giọng (ngoài) Nghệ An… Ðiển hình là nhiều người (Bắc và Nam) khi nhái giọng Huế cứ hay thêm dấu nặng vào những từ mang dấu sắc hoặc không dấu. Họ hay nói đùa “cặc tọc” thay vì “cắc tóc” khi muốn nhái giọng Huế về từ CẮT TÓC. Người Huế phát âm dấu sắc rất rõ. Người Quảng Trị phát âm dấu sắc có khi nghe như dấu huyền. Phải ra đến ngoài Nghệ An hoặc Hà Tĩnh thì dấu sắc mới bị biến thành dấu nặng.

Trở lại… Đà Nẵng, người dân ở đây không phát âm kiểu “eng không eng téc đèn đi ngủ” như dân Quảng Nam, mặc dù Đà Nẵng là thành phố nằm trong tỉnh Quảng Nam. Cũng như người Huế nói tiếng Huế chứ không phải nói tiếng Thừa Thiên. Chính vì không hiểu cặn kẽ sự khác biệt tiếng nói mỗi địa phương nên người pha tiếng người khác thường biến tiếng nói của người bị chế nhạo nghe càng khôi hài, kỳ cục hơn. Chính vì vậy mới gọi là “pha” chứ không phải “giả” hoặc “nhái”. Nạn nhân lại không thể giải thích được nên lại càng tức; thà nó chửi cha mình còn hơn!

 

“Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng” : Bí Ẩn Tiếng Mường

Đó là ngôn ngữ của người Mường ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Phú Thọ… Mặc dù chung một nguồn gốc nhưng người vùng này nói vùng kia không hiểu… Điều gì đã tạo nên sự khác biệt lạ lùng này?

Người Mường không hiểu tiếng Mường

Đây là hiện tượng đặc biệt trong cộng đồng người Mường trải dài từ Sơn La đến Thanh Hóa, Hòa Bình, Phú Thọ, Hà Tây cũ… Có thể nói, hạt nhân của tiếng Mường chính là vùng Hòa Bình với các thể chế lang đạo phong kiến như Mường Bi, Mường Vang, Mường Thàng, Mường Động gắn với tứ tính vi lang đạo (4 dòng họ làm lang đạo) đó là Đinh, Quách, Bạch, Hà. Vì thế nên người ta có thể coi Hòa Bình là cái nôi của người Mường. Nhưng dù vậy, có thể người Mường Hòa Bình nói thì người Mường ở phía Tây Nam Thanh Hóa không hiểu, hoặc người Mường Phú Thọ nói người Mường Sơn La, Thanh Hóa không hiểu…

Trong quá trình tìm hiểu thực tế, chúng tôi đã tìm ra nhiều sự khác biệt trong tiếng nói của người Mường ở những khu vực khác nhau. Chẳng hạn, người Mường ở Hòa Bình gọi bố mẹ là “eng, mạng” nhưng người Mường ở Thanh Hóa lại gọi là “bộ, pộ, mế”. Một từ khác chẳng hạn từ “ăn thịt” trong khi người Mường Hòa Bình nói “ăn chóoc” thì người Thanh Hóa, Sơn La lại nói là “ăn xịt”… Sự khác biệt này cũng xảy ra ở vùng Mường Phú Thọ, Ba Vì với những vùng khác như Hòa Bình, Thanh Hóa…

Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu cũng đã chỉ ra những nét tương đồng trong tiếng nói của người Mường ở các vùng khác nhau. Chẳng hạn, người Mường Hòa Bình nói uống nước là “ọng tác” thì người Thanh Hóa lại nói là “ọng rác, ọng nác”, hoặc ví dụ khác người Mường Hòa Bình gọi con trâu là “con tru”, người Mường Thanh Hóa gọi là “con tu”. Ngoài ra, trong các bài cúng thần linh, thổ địa của người Mường ở các vùng có sự trùng lặp trong câu, từ. Chẳng hạn, “ăn dật ở dời, ăn chơi ở doộng”, nhiều người Mường cũng không giải nghĩa được từ “ăn dật ở dời” là gì, nhưng trong việc cúng tế thần linh, tổ tiên họ thường sử dụng từ này để thể hiện lòng tôn kính.

Khi nghiên cứu về hiện tượng này, chúng tôi Đoàn Văn Phúc, nghiên cứu viên cao cấp, Viện Ngôn ngữ học đã giải nghĩa những câu, từ mà người Mường sử dụng, thậm chí việc giải mã này còn thấy luôn những nét tương đồng giữa tiếng Mường với tiếng Kinh. Ví dụ, từ nước trong tiếng Mường gọi là “rác, tác, đác…”, tiếng kinh gọi là “nác, nước…”, vậy chữ “ác” trong tiếng Mường cổ hơn chữ “nác, nước” trong tiếng Kinh. Hiện tượng biến đổi âm này là kết quả của cả một quá trình tiếp xúc văn hóa với những dân tộc khác, vay mượn từ vốn từ dân tộc khác làm của riêng…

Ngôn ngữ vận động theo quy luật

Theo chúng tôi Đoàn Văn Phúc thì để giải thích được sự lạ lùng trong tiếng Mường như ở trên phải dựa trên 3 tính chất chung của ngôn ngữ. Thứ nhất đó là sự phát triển nội tại của ngôn ngữ, thứ hai là do tiếp xúc ngôn ngữ giữa các vùng miền khác nhau, thứ ba là từ vựng.

“Về sự tiếp xúc ngôn ngữ giữa các vùng khác nhau, chúng tôi thấy rằng, lịch sử của tiếng Việt – Mường vùng Nghệ Tĩnh mới chỉ cách đây gần 400 năm với sự di cư của người Mường xuống phía Nam. Họ chịu ảnh hưởng của văn hóa Khơme, trong khi miền Bắc lại trong mối giao thoa với văn hóa Hán, văn hóa Thái”.

Như ví dụ về từ “nước” trong tiếng Mường ở trên, có thể giải thích từ “tác, rác, đác…” là do sự vận động của bản thân ngôn ngữ trong mối quan hệ tiếp xúc, giao thoa văn hóa với những tộc người khác. Chẳng hạn, người Mường Thanh Hóa và Sơn La đều có sự tiếp xúc với ngôn ngữ, văn hóa của người Thái, quá trình này làm cho tiếng nói, cách phát âm lệch dần so với cái nôi của nó.

Đặc điểm này không dừng lại ở hai dân tộc với nhau mà có thể là 3. Chẳng hạn như từ “chó má” dùng để chỉ những người không tốt, lòng dạ nham hiểm, thủ đoạn. Từ này người Kinh và người Mường đều sử dụng. Điều thú vị là chữ “chó” thì ai cũng biết về cả nghĩa đen và nghĩa bóng, nhưng chữ “má” thì nhiều người không biết đó là gì. Ngay các cả các nhà ngôn ngữ học cũng đau đầu trong việc truy tìm nguồn gốc của nó. Sau nhiều tìm tòi, giải mã từ “má” các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra đây chính là từ vay mượn của tiếng Thái. Người dân tộc Thái gọi “má” nghĩa là “chó”. Đây chính là sự tiếp xúc ngôn ngữ thúc đẩy bản thân nó phát triển.

Nguyên nhân thứ hai là do sự phát triển của bản thân ngôn ngữ mà tiếng Mường không phải là ngoại lệ. Trong quá trình phát triển, ngôn ngữ đã vay mượn từ vựng của một số dân tộc khác dẫn đến sự khác biệt so với cái nôi của nó. “Điều này đã giải thích tại sao trong cùng cộng đồng Mường với nhau nhưng người dân ở mỗi vùng lại có giọng nói khác nhau và có thể chính họ cũng không hiểu được tiếng của nhau”, chúng tôi Đoàn Văn Phúc cho biết.

“Nếu so sánh với những phương ngữ khác nhau thì thấy, tiếng Mường có 5 thanh điệu, tiếng Kinh có 6 thanh, tiếng Hà Tĩnh có 5 thanh, tiếng Quảng Bình chỉ có 4 thanh. Mặc dù có sự khác về tiếng nói nhưng nhìn chung, tiếng Mường dù ở cái nôi của nó là Hòa Bình hay những vùng ảnh hưởng mạnh của tiếng Thái, tiếng Hán thì nó vẫn chỉ có 5 thanh điệu”.

Dạy Trẻ Phát Âm Tiếng Anh Bằng Radio Vì Cha Mẹ Phát Âm Không Chuẩn

Tôi của thời thanh niên, cái thời “như một chén trà”, là một người rất chịu khó đầu tư cho tiếng Anh. Tôi học ngành sư phạm Hóa, không cần tiếng Anh trong công việc. Nhưng lý trí mách bảo bản thân rằng khi xã hội càng phát triển, nếu không biết về ngôn ngữ chung của toàn cầu, bạn sẽ bị tụt hậu với người khác một khoảng cách dài. Tôi tích cực đi làm gia sư kiếm tiền để học thứ ngôn ngữ kiêu sa: “tiếng Anh”. Sau những ngày miệt mài với bao nhiêu khóa học ở trung tâm, khi mà giáo viên dạy tôi cũng là giảng viên các trường ngoại ngữ có tiếng, cái tôi gặt hái được vẫn là hệ thống kiến thức nặng trĩu về các thì, các kiểu câu và từ vựng.

Cho đến hôm nay, sau hơn mười năm ra trường, trên vai tôi, khối kiến thức ấy đã rơi gần hết, chỉ còn lại lơ thơ vài cọng hiện tại đơn, giới thiệu họ tên, tuổi tác của bản thân. Tôi học tiếng Anh nhiều nhưng hễ gặp một người nước ngoài tôi không nói được câu gì, nếu mạnh dạn nói thì phải phụ họa thêm với ngôn ngữ cơ thể. Tôi có thể xem mình là thế hệ đi trước. Nhưng con cháu và các thế hệ người Việt sau này thì sao? Hãy đừng để bọn trẻ giống tôi trong việc học tiếng Anh, thứ ngôn ngữ đang được sử dụng phổ biến ở mọi quốc gia trên thế giới.

Mới tháng trước thôi, khi mùa hè đến, con gái lớn của tôi kết thúc lớp một. Tôi tìm hiểu và mua cho con gói học tiếng Anh ở nhà bằng cách sử dụng smartphone. Nó khá rẻ, tính tương tác rất cao, hệ thống hình ảnh rất đẹp, giọng nói chuẩn châu Âu và quan trọng nhất là con rất thích học ở phần mềm đó. Tôi thấy được sự tiến bộ rõ rệt của con sau một tháng học theo hình thức này. Lúc đó tôi khá hân hoan với lựa chọn tiết kiệm lại hiệu quả của mình. Tôi còn nghĩ, phương pháp học ngoại ngữ đó sẽ theo con tôi trong nhiều năm tiếp nữa.

Và rồi một người bạn mà tôi mới quen chưa lâu trên Facebook, con cô ấy cũng đang độ tuổi giống con tôi. Cô ấy đã nhỏ vào đầu tôi một “giọt may mắn”, giúp tôi ngộ ra một cách thức.

Tiếng Anh cũng như tiếng Việt. Bạn muốn nói được, hiểu được, bạn cần lặp đi lặp lại việc nghe và nói hàng ngày, càng dành nhiều thời gian càng hiệu quả. Chúng ta tập nói cho con mình khi lên hai như thế nào thì chúng ta hãy đồng hành cùng con trong việc học tiếng Anh như thế ấy. Cũng đừng nóng vội về thành quả bởi đứa trẻ nào muốn nói được ban đầu cũng nói ngọng, cũng vấp lên vấp xuống. Hãy rèn luyện cùng con mỗi ngày rồi đến lúc các bậc phụ huynh chúng ta sẽ thu được trái ngọt vào một ngày đẹp trời nào đó.

Tôi nhận thấy các bà mẹ Việt chúng ta có sẵn thứ quan trọng nhất đó là sự chịu khó và mong muốn con ngày càng tiến lên. Đây chính là điều kiện cần, còn điều kiện đủ là phương pháp dạy của mẹ và học của con. Tôi không nói chuẩn tiếng Anh nên tôi không nói, tránh ảnh hưởng đến phát âm của con sau này. Chiếc radio sẽ giúp tôi làm điều đó.

Chiếc radio – một thiết bị từ lâu bị phủ bụi thời gian nay trở lại làm một trợ thủ đắc lực trong quá trình dạy con nghe tiếng Anh. Chiếc radio ngày nay khác với chiếc radio của những thế kỷ trước, nó có cổng USB, có cổng thẻ nhớ, có tính thẩm mỹ, quan trọng rất tiện mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi. Giá thành cho bộ thiết bị gồm có một chiếc radio, một thẻ nhớ, một USB vào khoảng 300 – 400 ngàn đồng.

Sau khi đã có đủ bộ thiết bị, bạn lên mạng tải về các file audio (mp3) tiếng Anh miễn phí về USB hoặc thẻ nhớ rồi cắm vào radio. Con bạn chỉ cần bật lên và nghe đi nghe lại đến thuộc là được. Để củng cố phần vừa nghe xong của con, bạn có thể mua những quyển sách có file nghe ở trên rồi cho con đọc lại nhiều lần, từ nào con đọc chưa được bạn tiếp tục cho con nghe lại file nghe. Mỗi ngày vào một khung giờ cố định bạn tập cho con lặp đi lặp lại như thế để tạo thói quen. Ban đầu con có thể mất 2 giờ cho một ngày, nhưng khi con đã quen thời gian sẽ rút ngắn lại.

Nếu bạn cảm thấy chi phí mua sách cho con quá cao bạn có thể tải file PDF rồi tự mình in ra cho con đọc. Cũng có thể cho con sử dụng máy tính bảng hoặc smartphone để con đọc trực tiếp bài trên đó sau khi đã được nghe nhiều lần từ radio.

Theo kinh nghiệm đúc rút được từ những các cha mẹ đã dạy con thành công trong việc tự học tiếng Anh mà tôi đọc được đó là:

Thứ nhất, hãy cho con nghe thụ động. Đây là một việc làm hết sức quan trọng. Nghe thụ động được nói dễ hiểu là việc mở file audio cho con nghe. Đó có thể là bài hát, câu chuyện hay phim thậm chí là tin tức thời sự. Lúc nghe con có thể vừa chơi vừa nghe, cũng có thể con vừa chạy nhảy vừa nghe. Các bạn cứ bật và không cần quan tâm đến việc con có tập trung nghe hay không? Đừng ép con phải ngồi xuống, phải nhìn vào sách hãy phải đọc theo radio. Cũng đừng hỏi rằng con có hiểu gì về bài đọc đó không?

Mọi việc cứ để tự nhiên, khi con nghe đủ thời lượng thì lúc đó tự khắc con sẽ có phản xạ tiếng Anh rất tốt là có thể nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ. Bởi trẻ khác người trưởng thành đó là khả năng bắt chước của trẻ thật là kỳ diệu. Việc của cha mẹ là hãy chăm chỉ, kiên trì bật radio cho con nghe và chờ đợi, không nôn nóng kết quả.

Vậy nghe để làm gì? Việc nghe hàng ngày giúp con quen với cách nói, ngữ điệu, âm tiếng Anh. Tạo một “môi trường” tiếng Anh thường xuyên giống như khi con học tiếng Việt vậy. Và nghe âm chuẩn để hỗ trợ việc nói tiếng Anh chuẩn xác về sau, đây là một điều vô cùng quan trọng.

Và nghe như thế nào? Trước hết là “nghe ngẫm” nghe không hiểu gì cũng được. Nên nghe tối đa 2 tiếng một ngày hoặc ít nhất cũng 30 phút, nhằm làm quen âm tiếng Anh. Đó là hình thức tạo môi trường hoàn toàn tiếng Anh cho con. Sau đó chuyển qua bước “nghe hiểu”: nghe và cố gắng hiểu ý chính của bài nghe, sau đó thì bắt chước âm điệu của câu đó để nói.

Dùng tài liệu gì để nghe? Sử dụng các file nghe của các cuốn sách từ đơn giản đến phức tạp. Chọn các file có nguồn gốc rõ ràng. Các file nghe có giọng đọc chuẩn Anh – Anh, Anh – Mỹ. Nếu làm được như vậy, tôi nghĩ bạn sẽ không phải quá đau đầu về những giai đoạn học tiếng Anh tiếp theo của con nữa đâu!

Tôi tin rằng mỗi người mẹ đều là một người thầy, hãy là một người thầy tâm huyết nhất có thể. Luôn tin tưởng rằng mình làm được, chắc chắn bạn sẽ là một người mẹ thành công trên con đường giáo dục thiên thần nhỏ của mình. Chúc các bậc cha mẹ có được nhiều hơn nữa sức khỏe, niềm vui trong quá trình cùng con trưởng thành.

Điểm Mặt 100 Câu Chửi Thề Bằng Tiếng Nhật Sang Chảnh

Khi sống và làm việc ở Nhật Bản không tránh khỏi những lúc va chạm với người Nhật. Lúc đó bực mình, điên tiết nhưng lại không biết tiếng Nhật nhiều. Đành kìm nén trong người nhưng đó lại rất hại sức khỏe cho bạn và không thể “dằn mặt” được thái độ của bạn đến đối phương.

 

Cách chửi thề bằng tiếng Nhật thâm thúy nhưng vẫn sang chảnh

1. Những câu chửi thề bằng tiếng Nhật cực chất

馬鹿野郎 / ばかやろう = Baka yarou : Thằng ngu! この野郎!/ こんやろう!= Kono yarou / Kon yarou: Thằng chó này!

 

こいつ!= Koitsu: Cái thằng này! くそったれ / 糞っ垂れ  = Kusottare: Thằng cu*’t này! くそがき / くそ餓鬼 = Kusogaki: Thằng trẻ ranh! 畜生 / ちくしょう = Chikushou! Chó chết! こんちくしょう!= Kon chikushou! Cái thằng chó chết này! カス!= Kasu! Đồ cặn bã くず!= Kuzu! Đồ rác rưởi! オカマ!= Okama! Đồ đồng tính! 情けない!= Nasakenai!  Đáng thương! 相手されない = Aite sarenai  Không ai thèm chấp! >>>

Học tiếng Nhật có tương lai không? Học tiếng Nhật đi XKLĐ mất bao lâu

2. Câu chửi thề “Chết đi” nặng nhất trong tiếng Nhật

死ね = Shine! / 死ねよ!= Shineyo! / 死ねや!= Shine ya! : Mày chết đi! 負け犬 = Makeinu: Kẻ thua cuộc, kẻ kém cỏi. 地獄に行け!= Jigoku ni ike!  Xuống địa ngục đi!

 

3. Cách nói “đồ hèn nhát” trong tiếng Nhật

この腰抜け!= Kono koshinuke!  Đồ hèn nhát! 未練な奴 = Miren na yatsu: Thằng hèn! 卑怯な奴 = Hikyou na yatsu: Thằng nhát cáy!

4. Cách nói cút, biến trong tiếng Nhật

消えろ!= Kiero!  Biến đi! 永遠に消えろよ!= Eien ni kiero yo!  Hãy biến mất vĩnh viễn đi! 出て行け!= Dete ike!  Cút ra khỏi đây!

5. Chửi dở hơi trong tiếng Nhật

この間抜け!= Kono manuke!   Cái thằng dở hơi này! 変な奴!=  Henna yatsu!   Thằng lập dị! 変態!= Hentai!  Biến thái!

6. Kém cỏi trong tiếng Nhật thì chửi như thế nào?

 

Tiếng Nhật

Phiên âm

Tiếng Việt

へたくそ!

Hetakuso

Kém cỏi!

青二才 

/

 あおにさい 

Aonisai  

Trẻ người non dạ

青二才奴!

Aonisai yatsu!

  

Thằng trẻ người non dạ!

馬鹿

Baka  

Ngu thế!

阿呆

あほう

Ahou

Đồ ngu!

ばかみたい

Bakamitai

Ngu nhỉ!

子供みたい!

Kodomo mitai!

   

Như trẻ con ấy!

7. Tiếng Nhật dùng để chửi hình dáng

デブ!= Debu!   Mập như heo! 婆!= Baba!  Bà già! 不細工!= Busaiku!  Đồ xấu xí!

 

8. Thể hiện thái độ, cảm xúc chửi bằng tiếng Nhật

 

Tiếng Nhật

Phiên âm

Tiếng Việt

ほっとおけ!/ ほっとけ

Hotto oke!/ Hottoke!

Để tao được yên!

勘弁してくれ 

Kanben shite kure

Để tôi yên!

勘弁してくれよ 

Kanben shite kure yo

Đừng làm phiền tôi!

頭に来ているよ 

Atama ni kite iru yo

Tôi đang bực mình đây.

腹が立つ

Hara ga tatsu

Lộn hết ruột 

ふざけんな/ ふざけるな

Fuzaken na

Fuzakeru na

Đừng giỡn mặt tao!

なめるな

Nameru na

Đừng sỉ nhục tao!

 

9. Tiếng Nhật chửi thề dạng nhẹ nhàng, thâm thúy

君の論文は子供みたいな実験だ。 Kimi no rombun wa kodomo mitai na jikken da. Luận văn của cậu như trò thí nghiệm trẻ con ấy.

 

Tất nhiên, khi chửi thì người ta thường mày, tao chứ ít ai ăn nói lịch sự. Nhân xưng khi chửi thường như sau:

Ore = Tao Omae = Mày Omaera = Chúng mày Ome, Omera = Nói tắt của Omae, Omaera Teme = Mày (nói đủ phải là “Temae”) Temera = Chúng mày

10. Tiếng Nhật chửi thề dạng lịch sự

あなたは何様ですか? Anata wa nanisama desu ka? Ông là quý ngài nào thế? あなたは何様だと思いますか? Anata wa nanisama da to omoimasu ka? Ông nghĩ mình là quý ngài nào? 一体何様なんだ? Ittai nanisama nanda? Quý ông quái quỷ nào thế? Chắc hẳn sau khi đọc xong bài viết này bài đã biết cách chửi thề bằng tiếng Nhật vừa thâm thúy vừa sang chảnh rồi đúng không? Hãy lưu lại để dùng khi cần thiết và sử dụng trong trường hợp đúng lúc, đúng chỗ bạn nha! >>>

Quê một cục nếu không biết 50 từ lóng tiếng Nhật này…

Bạn đang xem bài viết Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!