Xem Nhiều 10/2022 ❤️️ Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng ❣️ Top Trend | Lienminhchienthan.com

Xem Nhiều 10/2022 ❤️ Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng ❣️ Top Trend

Xem 7,029

Cập nhật thông tin chi tiết về Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng mới nhất ngày 04/10/2022 trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 7,029 lượt xem.

Danh Sách Các Trường Tại Bắc Kinh Và Các Học Bổng – Baco Edu

10 Trường Đại Học Top Đầu Trung Quốc

Chương Trình Đào Tạo Cử Nhân Hệ Chính Quy Ngành Ngôn Ngữ Đức

Bí Quyết Giúp Bạn Chăm Chỉ Hơn Trong Học Tập

Du Học Canada Cần Ielts Bao Nhiêu? Mấy Chấm Là Đủ?

Ðây không phải là trường hợp như ông Hồ Chí Minh đọc lời chúc Tết cho dân chúng miền Bắc thời trước. Giọng của ông, dù qua radio, vẫn nghe rõ sự pha tạp giữa Bắc và Trung. Thực tình thì ông không dám chửi cha ai mà chỉ cố che đi cái giọng miền quê Nghệ An của ông bằng cách cố nói theo giọng Hà Nội. Không riêng gì ông, nhiều người Trung cũng cố giả giọng khi đi xa quê. Những người ấy mang cái mặc cảm là giọng quê mình… quê quá; nói ra không (mấy) ai hiểu và ai cũng cười. Tức nhất là khi bị người ta nhại giọng của mình để chế nhạo. Còn hơn bị chửi cha!

 

Nạn nhân bị nhại giọng

thường là người miền Trung. Người miền Bắc, ngoại trừ dân Hà Nội

chính gốc (trước năm 1954), cũng bị nhại nhưng ít hơn. Còn người

miền Nam, nhất là Sài Gòn, được cái “hơn” là giọng hay… trời cho!

Trời cho ở chỗ họ phát âm cũng lắm cái sai nhưng lại sai… có duyên.

Giọng Hà Nội (gốc) rất chuẩn, nhưng có lẽ chính vì chuẩn quá nên mất

bớt “duyên” dù nghe vẫn hay. Âm sai mà nhiều người Việt nhớ nhất ở

giọng Bắc là lẫn lộn giữa L và N. Ngoài cái đó ra, những chỗ sai

khác không đáng… cười! Ngược lại, người miền Trung phát âm sai nhiều

hơn mà cũng… quê hơn. Miền Trung, từ Nghệ An vào tới Khánh Hòa, có

rất nhiều giọng khác biệt nhau. Phải nói rõ là “khác biệt”, chứ

không phải “khang khác” như kiểu các vùng ở Bắc bộ hoặc Nam bộ. Sự

khác biệt này không chỉ giữa tỉnh này với tỉnh kia mà thậm chí cách

nhau một con sông cũng đủ khác. Chẳng hạn, ở Ðà Nẵng (trước đây),

dân ở bên kia sông Hàn (phía bán đảo Sơn Trà) nói giọng nặng hơn rất

nhiều so với người dân ở bên này sông. Nếu phân biệt tổng quát hơn,

miền Trung có gần 10 giọng: Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa

Thiên, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Phú Yên… Nếu khái quát hơn nữa thì có

chừng 2 giọng, ngăn cách bởi đèo Hải Vân, nằm giữa hai tỉnh Thừa

Thiên và Quảng Nam. Các giọng miền Trung phía Nam đèo Hải Vân có âm

sắc hơi… bà con với giọng miền Nam.

Nếu như người miền Nam

có giọng trời cho thì người miền Trung nói có… trời hiểu! Có một

điều mà nhiều người miền Trung phía Bắc đèo Hải Vân, hay giả giọng

Nam, không… hiểu là tiếng nói của họ khó nghe (khó hiểu) không phải

vì… giọng nói mà vì từ ngữ họ dùng. Cho dù họ có thể giả giọng Nam

đúng 100 phần trăm nhưng cách dùng từ ngữ của họ không như tiếng Nam

thì người Nam cũng khó hiểu. Chẳng hạn, một người ở Quảng Trị vào

Sài Gòn chơi, ra chợ thấy xoài ngon quá, gọi cô bán hàng (hỏi): “Nì

nì chị nớ, bán xoài chục mấy rứa?” Cho dù người này có thể bắt chước

y chang giọng “Xì Goòng” thì cô bán hàng, dẫu có… bà nội của mình

giúp, cũng chịu không hiểu nổi. Ngược lại, nếu người đó cứ giữ

nguyên giọng Quảng Trị mà hỏi “Nè, xài nhiêu chị Hai?” thì cô bán

hàng còn dễ hiểu hơn. Người Nam phát âm XOÀI thành “xài”

và chỉ hỏi gọn là “nhiêu” chứ không đầy đủ là “bao nhiêu”

như người Hà Nội. Cách nói mỗi miền ảnh hưởng trực tiếp từ văn

hóa, tính cách người dân từng địa phương. Người Quảng Trị khi buôn

bán thường dùng đơn vị “chục” (mười) cho dễ tính. Người Sài Gòn, mặc

dù trái cây đầy tràn, nhưng vẫn tính giá từng trái. Tuy nhiên, người

Quảng Trị hỏi thì hỏi vậy, chứ chưa chắc sẽ mua nguyên cả chục trái!

Nói chung, muốn bắt chước tiếng nói của một địa phương nào, không

chỉ tập giọng nói mà còn phải học từ vựng và cách nói của địa phương

ấy. Nó giống như học nói một ngoại ngữ vậy.

Có thể vì tiếng nói giữa

các vùng ở miền Bắc hoặc miền Nam không khác nhau quá nhiều như ở

miền Trung nên rất nhiều người Bắc và người Nam cứ lầm tưởng người

Trung nào cũng nói giống nhau. Chẳng hạn, họ không phân biệt được

giọng Ðà Nẵng với giọng… Quảng Nam, hoặc giọng Huế với giọng (ngoài)

Nghệ An… Ðiển hình là nhiều người (Bắc và Nam) khi nhái giọng Huế cứ

hay thêm dấu nặng vào những từ mang dấu sắc hoặc không dấu. Họ hay

nói đùa “cặc tọc” thay vì “cắc tóc” khi muốn nhái

giọng Huế về từ CẮT TÓC. Người Huế phát âm dấu sắc rất rõ.

Người Quảng Trị phát âm dấu sắc có khi nghe như dấu huyền. Phải ra

đến ngoài Nghệ An hoặc Hà Tĩnh thì dấu sắc mới bị biến thành dấu

nặng.

Trở lại… Đà Nẵng, người

dân ở đây không phát âm kiểu “eng không eng téc đèn đi ngủ”

như dân Quảng Nam, mặc dù Đà Nẵng là thành phố nằm trong tỉnh Quảng

Nam. Cũng như người Huế nói tiếng Huế chứ không phải nói tiếng Thừa

Thiên. Chính vì không hiểu cặn kẽ sự khác biệt tiếng nói mỗi địa

phương nên người pha tiếng người khác thường biến tiếng nói của

người bị chế nhạo nghe càng khôi hài, kỳ cục hơn. Chính vì vậy mới

gọi là “pha” chứ không phải “giả” hoặc “nhái”. Nạn nhân lại không

thể giải thích được nên lại càng tức; thà nó chửi cha mình còn hơn!

 

Tại Sao Nên Chọn Du Học Ba Lan?

Bảng Chữ Cái Tiếng Lào

Quy Tắc Phát Âm

Dạy Đánh Vần Tiếng Anh Cho Học Sinh Tiểu Học Có Lợi Ích Gì?

Các Cách Dạy Trẻ Đánh Vần Tiếng Anh Hiệu Quả

Bạn đang xem bài viết Chửi Cha Không Bằng Pha Tiếng trên website Lienminhchienthan.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

Yêu thích 2510 / Xu hướng 2610 / Tổng 2710 thumb
🌟 Home
🌟 Top